Một chuyện đã cũ...
Hình chụp trên là với Cô vào lễ tốt nghiệp cấp 3. Hình chất lượng kém nên bạn nào đọc thông cảm cái nhe.(Tui xấu nên xin phép che tui ạ_🙂)._
Hôm qua nhắc đến món đồ mua đầu tiên bằng chính tiền tui kiếm được. Hôm nay tui sẽ nói món quà đầu tiên do chính tay tui mua tặng người khác (đương nhiên là dùng tiền ba mẹ mua rồi🙂).
Đó là năm lớp 12, người mà tui tặng là giáo viên dạy môn Hóa. Cô là một trong những giáo viên mà tui rất quý. Bình thường lời nói và hành động của Cô luôn toát ra sự tích cực, giọng Cô cũng nhẹ nhàng nữa nên Cô rất gần gũi với học sinh. Nhưng vào buổi chào cờ đầu tuần, tui nhìn thấy Cô đi về phòng nhưng trên mặt cô có nét gì đó không giống mọi ngày, có nét gì đó buồn buồn… Sau khi thấy điều đó, tui về ngồi trong lớp với nhiều suy nghĩ, trong đầu hiện lên câu hỏi mình nên làm gì đây, liệu có phải mình đã suy nghĩ quá nhiều và nhạy cảm quá rồi hay không… Vào thời gian cấp 3 đó bản thân tui cũng đang gặp vấn đề với gia đình nhưng không biết chia sẻ cùng ai nên cũng rất hiểu và sợ những người mình yêu quý cũng như mình. Tui cũng là kiểu người rất nhạy cảm với những thay đổi, biểu cảm trên khuôn mặt của người khác. Không biết có phải nhờ sự đồng cảm, muốn chia sẻ, giúp đỡ người khác hay là sự nông nổi, hoạt bát của tuổi trẻ mà tui đã dũng cảm một mình chạy lên phỏng phó hiệu trưởng (Cô lúc đó đang làm phó hiệu trưởng) để hỏi. Lúc đó rất là run🙂, tui đứng trước cửa phòng, chào Cô rồi bắt đầu nói ấp úng… Sau khi nghe tui hỏi xong thì Cô bật khóc, tui cũng không hiểu sau mắt cũng cay cay theo… Trong đầu tui lúc đó rất là rối, không biết phải xử lý như thế nào, nằm ngoài dự tính của tui 🙂. Tới đây thì vẫn còn rất run nha🙂. Cùng lúc đó thì có một Thầy bước tới, rối càng thêm càng rối, run càng thêm run, thế là tui xin về phòng trước, đi mà đầu thì không suy nghĩ được gì🙂…
Lúc đó cô có chuyện buồn hay không, nếu có thật thì có đó là chuyện gì… Tui vẫn mãi không biết được. Sau này, tui có hỏi bạn tui đi học thêm Cô vào ban đêm, thì có kể lại với tui là thấy Cô ngồi khóc ở ghế đá. Nhưng khi tui hỏi Cô thì Cô nói tui là hết buồn rồi… Về sau tui tự hiểu ra nên không hỏi thêm lần nào nữa… Kỷ niệm khó quên vậy đó🙂.
20/11 năm đó tui quyết định mua cho Cô một món quà. Mà lần đầu mua không biết mua gì nữa🙂. Bình thường 20/11 cấp 1 cấp 2 ấy, là mẹ tui mua xà phòng bột giặt, dầu gội, bánh gì đó tặng Thầy Cô. Giờ thì tui phải tự chọn mua, lấy tiền ba mẹ cho tui để mua ăn vặt trên trường để mua(tui không muốn ba mẹ biết nên giấu ba mẹ🙂). Thế là rủ thằng bạn tên là Tân đi🙂, vào đó tui đi vòng vòng quanh cái tiệm, cuối cùng có đôi bông tai kia đập vào mắt (lâu quá cũng không nhớ giá tiền nữa). Đó là đôi bông tai nó có dây thòng lòng xuống, phần dưới cùng lấp lánh, khi cử động nó sẽ rung rung ấy, tui chọn cái đó vì thấy nữ diễn viên trong phim Hồng Kông lúc trước hay mấy bộ phim cũ gì đó cũng đều đeo bông tai kiểu vậy đi dự tiệc🙂. Sau này, khi Cô nhận đôi bông tai thì hỏi tui lý do sao chọn kiểu này, Cô nói kiểu trông cũ cũ xưa xưa (mà đúng tui chọn kiểu xưa xưa thật🤣). Còn bất ngờ hơn khi hôm sau Cô mang đôi bông tai đó lên lớp dạy nữa. Lúc đó đương nhiên tui rất vui rồi😊.
Chỉ tiếc một điều là không thể giành được giải khi thi học sinh giỏi cấp tỉnh để đền đáp công sức, tâm huyết của cô. Không thể giành được giải cấp tỉnh môn Hóa nào của cả cấp 2 và cấp 3, đó là một trong nhiều điều hối tiếc thời đi học của tui…
Cảm ơn bạn đã đọc hỉ !!!
Anonymous comments
Anonymous and moderated