Dạo này.
Dạo này mình vẫn ổn. Vẫn làm những việc hằng ngày vẫn làm. Đến hôm nay thì có một chút khác, một chút khoảng lặng, một chút điểm nhấn nên mình lại ngoi lên bày tỏ ra blog này.
* Chillies một nhóm nhạc nam Việt Nam hiếm hoi mà mình thích vừa ra album thứ 2-Kim. Tuy nhiên, mình không mấy ấn tượng với những bài trong album mới này. Không hẳn là dở mà mình cảm thấy đây như một album theo phong cách khác so với những bài trước đây. Thật ra từ sau bài “Ngày mua đông” thì nhóm cũng tuyên bố sẽ làm mới mình trong các sản phẩm tiếp theo. Hmmm, cũng trùng hợp khi hôm nay mình đi Co.opmart, phát bài “Có em đời bỗng vui”. Mình chợt nhớ về những bài cũ của nhóm, những bài hát “bi nhưng không lụy” hoặc những bài vui tươi khác. Có thể sau một khoảng thời gian, việc đổi mới, tìm đến những thứ khác lạ cũng là lẽ dĩ nhiên. Có chăng, người thay đổi chính là mình, trong chính bản thân mình cũng đang có sự thay đổi gu âm nhạc so với lúc trước???
* Tình cờ thấy phòng khác chuyển trọ. Bất chợt lại nhớ đến quá khứ một chút (người gì toàn nhớ chuyện cũ🙂), những ký ức cứ xuất hiện một cách lộn xộn không theo trật tự thời gian… Vào những ngày tháng cuối giảng đường đại học, mình là người chuyển ra khỏi phòng ktx đầu tiên. Nhờ người quen phòng bên cạnh phụ gá đồ lên xe, một chiếc máy chất đống đồ chạy từ Dĩ An (Bình Dương), qua Tân Phú. Khá xa… Vừa chạy vừa cảm nhận được sự mất thăng bằng của đồ đạc trên xe, mình chỉ sợ dây ràng buộc không nổi, đồ đạc rớt xuống đường. Tay cầm lái cố gắng bẻ cua ít nhất, trong đầu niệm mong nó không sao🤣. Đó là lúc bắt đầu chỗ ở mới, cùng với sự cô đơn mới… Vẫn nhớ quán hoành thánh ngay chỗ giao Đàm Thận Huy và Trịnh Lỗi, quán mì quảng, cơm trưa, bún riêu rất ngon trên Tân Quỳ Tân Quý. Nhớ những lúc chạy quanh Sài Gòn, lúc chạy qua Hóc Môn, rồi qua Hương Lộ 2, vào trường ở Quận 10, qua Tạ Uyên, Hà Tôn Quyền, Đinh Tiên Hoàng, Trường Sa-Hoàng Sa, Trường Chinh, qua Trần Văn Giàu chỉ để chụp vài tấm hình hoàng hôn… Những ngày tháng một mình rong ruổi ngắn ngủi như vậy, lại giúp mình quen hơn với cuộc sống nơi đây, cho mình thấy Sài Gòn thật nhiều góc cạnh khác nhau. Cũng trong khoảng thời gian tối về chỉ có một mình đó, mình tìm được những thứ riêng cho bản thân, khai thác từ Internet, giúp đời sống tinh thần phong phú hơn. Và đặc biệt là một chiếc máy ảnh, tuy cũ nhưng cũng đủ bắt lại những khoảnh khắc đặc biệt, cũng giúp tâm hồn mình bớt trống trải và nhạt nhẽo phần nào. Nhớ anh Hưng, người cho mình nhiều cách nhìn về thị trường lao động, về con người khi mới ra trường còn non nớt. Biết ơn anh Thái, dạy mình nhiều điều ở chỗ làm. Những lần dở khóc dở cười những lần lạc đường🙃. Nhớ những chiều đi làm về, mò lên tầng thượng ngắm nhìn Tân Phú trở nên tối dần, khung cảnh cao rộng cùng làn gió thổi khiến sự mệt mỏi như bay đi, tâm hồn cảm thấy thư giãn vô cùng. Có thể còn vài ký ức nào đó đang ẩn giấu chưa xuất hiện, hoặc có khi nó đã phai nhạt dần theo thời gian trước những suy nghĩ bộn bề cho cuộc sống hiện tại… Dù sau đi nũa,khi nhớ lại, mình biết ơn khoảng thời gian đó đã mang đến những trải nghiệm, kỷ niệm, những con người với những sắc màu riêng, những địa điểm con đường mới mà thi thoảng sau này mình có dịp chạy qua…, và cả những lần tủi thân, thất vọng về bản thân để rồi không bị nhấn chìm trong tiêu cực mà ngày càng mạnh mẽ hơn. Có thể trong thời gian gần nhất, mình sẽ ghé qua để một thoáng kỷ niệm cứ thế ùa về và rồi cứ thế mỉm cười…
* Đợt trước mình có đi xem Kimetsu no Yaiba, một siêu phẩm mà từ trước đến giờ mình mới được thỏa mãn như vậy, trong suốt 2 tiếng rưỡi đồng hồ trong rạp với nhiều khung bậc cảm xúc, mình có vài cảm nhận như sau:
- Nhạc nền siêu hay và rất khớp với các pha hành động, âm thanh của mấy chiêu thức nghe rất phù hợp và sướng🙂
- Thoại nhiều, hành động cũng nhiều, cách dẫn truyện quá khứ hiện tại xen kẽ liên tục với các pha hành động, cốt truyện đơn giản nên không quá khó hiểu, chủ yếu cảnh hồi tưởng quá khứ để người xem hiểu thêm về nhân vật hơn thì làm rất tốt, không lê thê. Đó là lý do kể cả người không theo dõi phim từ trước đó xem vẫn hiểu mạch phim (mình thì xem trọn bộ trước rồi hehe). Một số bạn đã quen tiêu thụ nội dung ngắn hoặc không quen với kiểu kể chuyện này sẽ thấy hơi khó chịu và mất kiên nhẫn.
- Trong những câu chuyện quá khứ hiện tại đan xen thì mình nhận ra được một vài bài học như quan điểm sống mỗi nhân vật (cả quỷ lẫn người), triết lý làm người, lòng tham, sự ghen tị, mất mát và hận thù có thể nuốt chửng con người ta như thế nào nhưng tình yêu sẽ cứu rỗi ta, ý chí chiến đấu không bao giờ bỏ cuộc, tinh thần lạc quan vào chiến thắng,… Và thật sự, mình thấy Akaza đáng thương hơn đáng trách…
Và cuối blog là một chút giai điệu nhạc. https://youtu.be/mKij8pU075w?list=RDmKij8pU075w
Anonymous comments
Anonymous and moderated